Tây Tạng huyền bí: con mắt thứ ba và cuốn tự truyện bí ẩn

0
205

Cuốn tự truyện “Con mắt thứ ba” là cuốn sách kể về những bí ẩn trong Phật giáo Tây Tạng. Cuốn sách đã mang đến sự mở rộng về thế giới quan và vũ trụ quan, đồng thời cũng mang đến những câu hỏi lớn về lịch sử, nguồn gốc và mục đích của trái đất, nhân loại và sinh mệnh con người. Hãy cùng Tapchituvi.net khám phá Tây Tạng huyền bí thông qua cuốn tự truyện thú vị này nhé!

Ngay khi phát hành, cuốn tự truyện “Con mắt thứ ba” (The Third Eye)đã nhanh chóng trở thành một hiện tượng, gây nên cơn sốt khi lọt top danh mục các cuốn sách bán chạy nhất. Dày khoảng 300 trang, cuốn sách kể về cuộc đời của cậu bé Lobsang Rampa mới 7 tuổi đã tự mình vượt qua thử thách khó khăn để vào Lạt Ma viện. Tại đây, cậu đã trải qua những năm tháng được đào tạo và sát hạch vô cùng khắc nghiệt về giáo lý, kiến thức y học cùng những huyền môn của Phật giáo Tây Tạng. 

Vùng đất Tây Tạng là nơi tập trung của những dãy núi cao nhất thế giới

1.Thử thách khắc nghiệt cho cậu bé 7 tuổi

Lobsang Rampa – con trai của một vị quan đại thần Tây Tạng. Cha của Lobsang Rampa là người vô cùng nghiêm khắc. Khi mới là đứa trẻ 4 tuổi, Lobsang Rampa đã phải học cưỡi ngựa, tập võ để mong sau này trở thành một vị quý tộc tài giỏi.

Khốc liệt hơn, Lobsang Rampa phải thực hiện thử thách ngồi tọa thiền bất động trong 3 ngày liền từ sáng đến tối để có đủ tư cách bước vào tu viện Chakpori – đây là điều đặc biệt ở Tây Tạng huyền bí. Đới với một đứa trẻ 7 tuổi, tọa thiền liên tục hơn 12 tiếng đồng hồ không ăn không uống mỗi ngày quả là không dễ dàng gì.

Kể về thử thách đặc biệt này, ông viết: “Ngày hôm sau, cuộc thử thách bước qua ngày thứ ba. Khi tôi ngồi dậy theo tư thế tọa thiền, tôi cảm thấy yếu sức hơn mọi ngày và đầu óc tôi choáng váng. Tôi thấy tu viện dường như xoay tít trong một khối xa mù gồm những tòa dinh ốc, những màu mè sặc sỡ, những đốm đỏ với những núi non và những sư sãi quay cuồng lẫn lộn với nhau một cách vô cùng hỗn độn… Tôi có cảm giác rằng những tảng đá mà tôi ngồi ở trên, lần lần đã trở nên bén nhọn cũng như dao cắt, nó làm cho tôi đau nhức ở những bộ phận nhạy cảm nhất trong mình tôi.

Lạt Ma viện Chakpori, nơi cậu bé Lobsang Rampa được đào tạo thành Lạt Ma

Cuối cùng, Lobsang cũng xuất sắc vượt qua thử thách và chính thức bước vào tu viện Chakpori. Điều này thể hiện phẩm chất tuyệt vời và ý chí vô cùng kiên cường của cậu bé 7 tuổi.

2. Khai mở thần nhãn

Ngay khi bước vào tu viện Chakpori, Lobsang Rampa đã trải qua cuộc phẫu thuật để khai mở thần nhãn – con mắt thứ ba, hay là thiên mục: “Vị Lạt Ma thứ hai mở một cái hộp và lấy ra một dụng cụ làm bằng thép sáng bóng. Nó giống như một cái dùi nhưng thay vì có dáng trục tròn thì cái dùi này có hình chữ “U”, và thay cho mũi nhọn là những chiếc răng nhỏ xung quanh cạnh của chữ “U”…Vị Lạt Ma cầm dụng cụ trong tay nhìn quanh mọi người, và nói ‘Tất cả đã sẵn sàng chưa? Chúng ta hãy bắt đầu bây giờ, mặt trời vừa mới lặn xong.’

Ngài ấn dụng cụ vào giữa trán tôi và xoay tay cầm. Trong khoảnh khắc đó tôi có cảm giác như bị gai đâm. Thời gian với tôi như dừng lại. Không có cảm giác đau đặc biệt khi dụng cụ đó đâm xuyên qua da và thịt, nhưng tôi bị giật mình khi nó chạm vào xương. Ngài ấn mạnh hơn nữa, đu đưa nhẹ dụng cụ để những chiếc răng nhỏ khoan xuyên qua xương trán…”

Đối với Lobsang Rampa, cuộc phẫu thuật khai mở thần nhãn được tiến hành ngay tại thế giới hữu hình này. Điều này thể hiện sự khác biệt thú vị của Phật giáo Tây Tạng huyền bí và khiến người đọc không khỏi bất ngờ về kiến thức uyên thâm của xứ sở này.

Ảnh chụp Đức Đạt Lai Lạt Ma thứ 13 ngồi ở giữa (1), Mingya Dondup (2) đứng bên phải Đức Đạt Lai Lạt ma, Lobsang Rampa (3) bìa phải

3.Những điều nhìn được bằng thần nhãn

Sau khi thiên mục được khai mở, Lobsang Rampa có thể nhìn thấy hào quang – trường năng lượng của những người khác. Ông cho biết: “Thể xác con người được bao phủ bằng một lớp vỏ như sương mù muôn màu nghìn sắc, đó là hào quang. Những vị có thần nhãn nhìn vào hào quang của một người, có thể quan sát các màu sắc đó mà hiểu được tình trạng sức khỏe, đức hạnh và trình độ tiến hóa [tinh thần] của người ấy. Hào quang ấy là sự phát huy, sự biểu hiện của một luồng khí lực từ bên trong, tức Chân ngã (nguyên thần/ý thức) của con người. Trên đầu con người cũng được bao trùm bởi một vòng hào quang xuất phát từ cái khí lực đó.”

Giải thích rõ hơn về mối quan hệ giữa ý thức và xác thịt của con người, Lobsang cho biết:“Theo giáo lý huyền vi, thể xác con người chỉ là một lớp vỏ bên ngoài do chân ngã điều khiển, kể cả mọi tác động trong giấc ngủ và sau khi chết. Con người sinh ra trong một thể xác yếu đuối bất toàn để học hỏi kinh nghiệm và tiến bộ ở cõi trần. Khi ngủ, con người trở về một cảnh giới khác, thần thức (nguyên thần/ý thức) thoát ra ngoài thể xác vật chất và phảng phất trong cảnh giới vô hình, nhưng vẫn còn giữ mối liên hệ với thể xác bằng một “sợi chỉ bạc”. Mối liên hệ này chỉ dứt hẳn vào một giai đoạn sau khi chết.

Một người khỏe mạnh có hào quang đầy đặn, không bị vỡ, không có kẽ hở

Những lời giải thích về hào quang và thần thức của Lobsang đã gợi mở cho chúng ta biết về sự tồn tại của các trường vật chất phản ánh các đặc trưng của một sinh mệnh như sức khỏe, đức hạnh và cảnh giới tư tưởng của con người, đồng thời ông cũng khẳng định sự độc lập giữa thể xác và tinh thần của con người.

Qua cuốn tự truyện “Con mắt thứ ba”, rất nhiều người đọc tích lũy thêm được những kiến thức thú vị và bất ngờ về xứ sở Tây Tạng huyền bí với những cảnh vật, phong tục văn hóa khác biệt và những bí ẩn của Phật giáo Tây Tạng.

PDJ trang suc phong thu phung dong

TRẢ LỜI

Please enter your comment!
Vui lòng nhập tên của bạn ở đây